[Tải PDF] Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim PDF

Thuvienso.org – Cuốn sách Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim được viết bởi tác giả Hasekura Isuna, bàn về chủ đề Văn học và được in với hình thức Bìa Mềm.

Quyển sách Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim được nhà xuất bản NXB Hà Nội phát hành
2022 .

Bạn đang xem: Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim PDF

Thông tin về sách

Tác giả Hasekura Isuna
Nhà xuất bản NXB Hà Nội
Ngày xuất bản 2022
Số trang 336
Loại bìa Bìa Mềm
Trọng lượng gram
Người dịch AQ

Download ebook Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim PDF

Sói & Gia Vị - Tập 17 - Bản Đặc Biệt - Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim

Tải sách Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim PDF ngay tại đây

Review sách Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim

Hình ảnh bìa sách Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim

image

image

image

Đang cập nhật…

Nội dung sách Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim

Sói và gia vị – series light novel giả tưởng, phiêu lưu nổi tiếng được chấp bút bởi tác giả Hasukura Isuna, minh hoạ Ayakura Jyuu. Câu chuyện xoay quanh hành trình tìm về quê nhà sau hàng trăm năm lưu lạc của nữ thần sói Holo và chàng thương nhân lưu động may mắn Lawrence. Bộ truyện vừa mới tròn 15 năm tuổi và một dự án anime chuyển thể mới cũng được công bố nhân dịp kỷ niệm 15 năm này. Sói và gia vị gồm 16 tập chính truyện, từ khi Lawrence gặp gỡ Holo tại làng Pasloe, họ đã cùng nhau chu du lên phương bắc, lưu lạc tới nơi đảo quốc lạnh lẽo, trước khi hướng thẳng tới Yoitsu để hoàn thành lời hứa dành cho nhau. Tập 17 – tập kết, đánh dấu chặng cuối cùng của cuộc hành trình. Lawrence quyết định gác lại đời thương nhân lưu động và cùng Holo xây dựng mái ấm. Trước khi chính thức về một nhà, Lawrence sẽ còn phải trải qua một thách thức lớn nữa, mang tên lễ thành hôn. Mấu chốt nằm ở những vị khách mời tới tham dự lễ cưới. Holo đã mời tất cả những cô gái mà họ đã gặp gỡ và kết nối trên chuyến hành trình, từ cô tiên nữ chăn cừu Nora, vị thần chim Diana, thợ bạc Fran, nữ tu sĩ Elsa, cho tới cả tình địch của mình là nàng sói xám Eve. Từng chuyến phiêu lưu của cặp đôi, được hồi tưởng lại qua ký ức của những người bạn, hứa hẹn đem tới màu sắc mới đầy thú vị đối với những fan của Sói và gia vị!
Mục lục:
Hồi kết:
Mở đầu
Kết thúc
Thương nhân lưu động và hiệp sĩ với bộ áo giáp xỉn màu
Sói và nụ cười màu xám
Sói và con đường màu trắng
Lời tác giả
Thông tin tác giả:
Hasekura Isuna
Sinh ngày 27/12/1987, là tác giả của tác phẩm đoạt giải bạc trong Giải thưởng tiểu thuyết Dengeki lần thứ 12. Trời đang dần lạnh hơn, thế nên mỗi lần ăn uống thứ gì là anh lại phải chú ý đến định luật bảo toàn khối lượng. Dù sao thì anh cũng đã đến lứa tuổi đó rồi mà. Tuy vậy, trong lúc viết mấy dòng giới thiệu này, anh vẫn đang vừa làm việc vừa ăn bánh nếp tam giác Nama Yatsuhashi.
Minh hoạ bìa: Ayakura Jyuu
Sinh năm 1981 tại Kyoto, mang nhóm máu AB. Hiện nay anh sống tại Kanto, làm việc tự do để kiếm tiền vừa đủ sống. Đến tập này là bộ truyện đã đi tới hồi kết rồi. Xin được chân thành cảm ơn sự ủng hộ của mọi người từ trước tới giờ.
Trích đoạn sách
“Cô đã từng là một con cừu rụt rè nhút nhát ư?”
“Vâng?”
Cô chủ ta hỏi lại rồi hơi ngượng ngùng mỉm cười và gật đầu.
“Vậy thì tôi chắc là một con sói bị thương.”
Eve hướng mắt ra bên ngoài nhìn về phía xa xăm, nhưng có lẽ thứ mà cô ta đang nhìn thấy thực ra là một hồi ức cũ kỹ xa xưa nào đó.
Trước đây, vào lúc cô chủ chỉ vừa bắt đầu quen thuộc với thị trấn hiện tại, mỗi khi có thời gian, đột nhiên nhớ lại quá khứ trước đây, cô ấy cũng thường có ánh mắt như thế.
“Chắc hẳn là bởi nguyên nhân đó…”
“…”
Cô chủ không hỏi lại điều gì, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn Eve – người đang ngồi đối diện.
“… mà tôi chẳng thể trở thành kẻ thứ ba được.”
Cô chủ hơi mở to mắt ra một chút.
Ở đối diện bọn ta, Eve không nhìn ra bên ngoài nữa mà chầm chậm hướng ánh mắt liếc nhìn sang cô chủ. Khóe miệng khẽ nở một nụ cười nhàn nhạt, trông như thể đang cười giễu chính mình.
Có vẻ như Eve ít nhiều cũng có tình cảm với người đàn ông đó. Hơn nữa, ánh mắt của đối phương cho thấy Eve coi cô chủ là người cùng hội cùng thuyền.
Tuy vậy, nếu trí nhớ của ta chính xác thì cô chủ chẳng có chút hứng thú nào với gã kia hết.
Ngay cả khi bắt đầu sinh sống trong thị trấn hiện tại cũng thế, không ít người đã đánh tiếng tiếp cận cô chủ, nhưng cô ấy đều lịch sự từ chối hết.
Mặc dù cô lấy lý do rằng mình là người phục vụ trong nhà Chúa hay gì đó, nhưng sự thật không phải vậy. Cô chủ đơn giản cảm thấy rằng chỉ cần có ta ở bên cạnh là đủ rồi.
Ta khẽ thở “phì” một tiếng nho nhỏ. Bàn tay khẽ vuốt từ đầu xuống cổ ta, cô chủ lên tiếng nói với Eve.
“Bởi vì cừu là giống loài một khi đã bị thứ gì đó thu hút rồi, tất cả thứ khác đều sẽ bị loại ra hết khỏi tâm trí.”
Nghe cô chủ nói, Eve chỉ đành nở một nụ cười khổ, thái độ rõ ràng không chút che giấu.
“Hừm. Nhưng đã như vậy rồi mà cô ta còn dám mời chúng ta đến, đúng là can đảm thật.”
Eve lại lần nữa nhìn ra ngoài, nhưng chắc đến lúc này cô ta mới thực sự ngắm nhìn phong cảnh trước mắt.
“Dám sử dụng tôi làm chân chạy việc vặt – chỉ riêng hành động này thôi đã đủ thấy cô ta can đảm đến đáng sợ rồi. Cô có tin nổi không? Chiếc xe ngựa này tiếp sau đây sẽ còn phải chở thêm ba cô gái nữa rồi mới được đi đến Nyohhira đấy.”
“Hả?!”
“Sững người rồi chứ gì? Thật khiến người ta tức chết đi được. Chiếc xe ngựa đằng sau còn chất đầy đá quý và quần áo đắt tiền nữa đấy. Cô… tên là Norah phải không nhỉ? Cô muốn mượn bao nhiêu quần áo cũng được. Cứ ăn diện trang điểm cho thỏa thích.”
Eve vừa nói vừa nở một nụ cười tàn nhẫn xem ra đã quen sử dụng không biết bao nhiêu lần.
Cô chủ mỉm cười có chút khó xử, nhưng phản ứng ấy cũng dễ hiểu thôi mà. Dù sao thì ngoài ta ra, cô chủ cũng chẳng có mấy hứng thú với những con đực khác.
Tuy nhiên, sau khi chăm chú nhìn xuống chóp mũi của ta một hồi như đang suy nghĩ rất lung, cô ấy chợt ngẩng mặt lên và nói.
“Cô nói đúng, không thể lúc nào cũng chiều chuộng làm hư đám cừu được.”
Người phụ nữ giống hệt loài sói kia bèn nhìn cô chủ ta và nhếch miệng cười.
Ta hơi sửng sốt trước thái độ của cô ấy, vừa tựa người lên đầu gối cô vừa nghĩ về con cừu ngốc nghếch kia, rồi thở “phù” một tiếng.
Lâu lắm rồi mới lên đường du hành, bọn ta cũng có lo lắng đôi chút.
Thế nhưng, chiếc xe ngựa và đồ đạc đi kèm mà cô Eve này sử dụng quá sức sang trọng, lộng lẫy, có lẽ chính vì thế mà bọn ta còn cảm thấy dễ chịu hơn cả nằm ngủ trong nhà thờ xập xệ thông thống gió lùa kia.
Cô chủ ta bình thường vốn đã là một người khỏe mạnh rắn rỏi, ngay đến cả Eve cũng phải thán phục.
Cuộc đối thoại giữa hai người họ diễn ra không thuận lợi lắm, nhưng bầu không khí cũng chẳng khó xử gì nhiều.
Ta đã có thể thoải mái dựa người lên đầu gối của cô chủ mà yên tâm say giấc.
Cứ như vậy, không bao lâu sau, chiếc xe ngựa đã đi tới một thị trấn khác. Có vẻ như chúng ta sẽ đón thêm một hành khách nữa ở nơi này.
Tuy nhiên, trước hết bọn ta sẽ nghỉ ngơi thư giãn một đêm cho thoải mái trong quán trọ, sáng ngày mai mới tiếp tục lên đường.
Chiếc xe ngựa lăn bánh chạy đi giữa sương mù buổi sớm.
Hừm, không biết người mới đến là ai nhỉ?
Ta chỉ vừa mới suy nghĩ đã ngửi thấy một mùi hơi kỳ quái phảng phất lan ra trong không khí.
“… Đây là mùi gì vậy nhỉ?”
“Mùi thuốc.”
“Mùi… thuốc…?”
“Có rất nhiều nhà giả kim sinh sống trong thị trấn này mà. Người tiếp theo mà chúng ta đến đón nghe nói là nhân vật chịu trách nhiệm quản lý những nhà giả kim đó.”
Thợ xay bột, đao phủ hay người chăn cừu… tất cả đều được Eve sử dụng cùng một cách gọi giống như lúc nhắc đến phù thủy hay nhà giả kim.
Đối phương nói nghe như đùa cợt, dọa dẫm trẻ con, nhưng cô chủ ta lại ồ lên đầy vẻ thán phục.
Thấy phản ứng ấy, Eve trông có hơi thất vọng.
“Không cần cảm thấy hiếm hoi đâu, cái mùi tương tự thế này ở Nyohhira chỗ nào cũng có, cô sẽ phải ngửi nhiều đến mức phát ngấy đấy.”
“Ủa, thật vậy sao?”
“Nyohhira là vùng đất nổi tiếng với nhiều suối nước nóng. Cứ vào trong núi, cô nhìn đâu cũng sẽ chỉ thấy toàn những suối tắm khổng lồ choán hết tầm mắt. Cô cứ thử tưởng tượng có một cái bồn tắm lớn bằng hồ nước ấy. Mùi của nước nóng trong suối tắm đại khái cũng như thế này.”
Ta đương nhiên cảm thấy nghi ngờ, nhưng cô chủ ta xem ra đã lập tức tin luôn những gì đối phương nói rồi.
Lần này thì phản ứng của cô chủ đúng như Eve trông đợi. Cô ấy hít vào một hơi và cẩn thận suy ngẫm.
Nhưng nếu có một cái bồn tắm to bằng cái hồ, vậy thì rốt cuộc ai sẽ là người đi đun nước nóng nhỉ? Ta vẫn nghĩ nói như vậy là phóng đại quá mức rồi.
Đúng lúc ấy, xe ngựa rẽ vào một khúc quanh khá rộng rồi chầm chậm dừng lại. Người đánh xe xuống khỏi ghế xà ích và xác nhận lại danh tính của ai đó ở bên ngoài.
Cuộc điều tra có vẻ đã kết thúc suôn sẻ, bởi vì từ ngoài cửa xe vang lên tiếng gõ cộc cộc vào lớp gỗ.
“Mời vào.”
Eve trả lời một cách ngắn gọn và rồi cánh cửa được cung kính mở ra.
Đứng ở trước mặt họ quả nhiên là một phụ nữ trông giống như các phù thủy trong truyền thuyết.
“Tên tôi là Dian Rubens. Xin hãy gọi tôi là Diana.”
Đối phương nở nụ cười tươi rói, mái tóc đen óng nhẹ nhàng đung đưa.
Người phụ nữ này có mùi hương khác với cả cô chủ ta lẫn Eve.
Ngồi xuống cùng một bên với cô chủ, đối phương vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt trên khuôn mặt, đưa mắt ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài, rồi nheo lại như thể bị lóa.
Ta miễn cưỡng quyết định nằm nép mình dưới chân cô chủ, nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn lên để ý tới những chuyện xảy ra phía trên đầu mình.
Eve cũng có cùng phản ứng với ta, còn cô chủ thỉnh thoảng lại len lén nhìn trộm Diana.
Ta đại khái hiểu được tại sao họ lại làm vậy.
Chắc hẳn mọi người đang băn khoăn một người phụ nữ có phong thái như thế này sao lại có quan hệ với con cừu ngốc nghếch kia cơ chứ?
“Đúng rồi, nhân tiện cho hỏi…”
Người mở đầu câu chuyện lại là Diana – người phụ nữ trông giống một con chim đen tuyền ấy.
“Hai người là bạn của nhau à?”
Dựa vào nụ cười điềm tĩnh và dáng vẻ ấy, liếc nhìn qua người ta sẽ nghĩ ngay đấy hẳn ấy là biểu hiện của tính cách điềm đạm, dịu dàng. Tuy nhiên, thẳng thắn mà nói, khứu giác của ta cho biết bản chất của con chim này không giống như cô chủ, mà tương tự như Eve thì đúng hơn.
Khuôn mặt chán chường chẳng có gì thay đổi, Eve nhìn thẳng vào cô Diana với vẻ xấc xược, vô lễ, tay vẫn chống cằm nhưng miệng lên tiếng đáp.
“Trông giống như vậy sao?”
“Không phải à?”
Vẻ mặt của Diana chẳng chút lúng túng. Đối phương vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi và chầm chậm đưa mắt nhìn sang đối tượng đang ngồi bên cạnh: cô chủ của ta.
“Tôi không nghĩ anh ta đủ năng lực để có các mối quan hệ với nhiều người cùng một lúc. Vì vậy tôi mới nghĩ chắc hẳn hai người là bạn anh ta.”
Nghe thấy câu ấy, trong một thoáng cô chủ ta không nhịn được mà mỉm cười tươi rói. Cố gắng lắm mới kiềm chế nổi, cô ấy nhăn mặt khó xử, vì bất cứ lúc nào cũng có thể bật cười lên. Cô chủ quay sang nhìn Eve.
“Về điểm này thì tôi đồng ý.”

Mua sách Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim ở đâu

Bạn có thể mua sách Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim tại đây với giá

117.660 đ
(Cập nhật ngày 13/06/2024 )

Tìm kiếm liên quan

Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim PDF

Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim MOBI

Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim Hasekura Isuna ebook

Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim EPUB

Sói & Gia Vị – Tập 17 – Bản Đặc Biệt – Tặng Kèm Bookmark + Bộ Huy Hiệu Phủ Nhũ Và Huy Hiệu Tim full

Cập nhật lúc 11:57 - 13/06/2024
Sách cùng chủ đề

Comment